Người cô giáo đầu tiên luôn là mẹ

Hôm nay là sinh nhật lần thứ 55 của mẹ, cũng là sinh nhật cuối cùng mẹ còn làm trong trường học bởi tháng sau mẹ sẽ về hưu sau hơn 30 năm cống hiến cho ngành giáo dục nước nhà. Dù chỉ có khoảng gần nửa thời gian mẹ đứng lớp trực tiếp, rồi sau đó làm quản lý, nhưng mình vẫn còn nhớ rõ những thế hệ anh chị học sinh mà mẹ đã từng dạy. Và mình cũng là một học sinh của mẹ, tuy không phải ở trường, mà là ở nhà, nhưng mình lại được hưởng sự giáo dục từ mẹ nhiều và lâu nhất, 28 năm cuộc đời, và có lẽ vẫn còn nhiều điều phải học.
Mẹ bảo ngày xưa mẹ định đi ngoại thương hay thương mại gì đó vì từ nhỏ đã phải lo cho các anh chị em trong gia đình, nhưng ông ngoại khuyên mẹ đi sư phạm. Chợt nghĩ, mẹ thực sự có khả năng trong lĩnh vực kinh tế, nếu mẹ mà đi ngoại thương thì có khi nhà mình giầu rồi. Nhưng mà như thế, cũng chẳng biết giờ mình là thằng nào và đang làm gì nữa. Cái nghiệp sư phạm cũng coi là cái duyên với mẹ. Thời của mẹ, giáo viên nghèo lắm, mặc dù nghề giáo luôn nhận được sự kính trọng của xã hội nhưng mà lương của người giáo viên thì vô cùng thê thảm, có khi trả lương bằng ngô sắn. Vậy nên, mẹ cũng như bao nhiêu người giáo viên khác pải làm thêm đủ mọi nghề, nào là nuôi lợn, hàng sáo, bán hoa quả,vv. Trong nhà bố là bộ đội trong hải quân, quanh năm lênh đênh trên biển nên cũng không có nhiều thời gian ở gần mà đỡ đần mẹ. Mà hồi đó bố lương cũng ít lắm, tiền về quê cũng là một vấn đề lớn, vì bố công tác tận Hải Phòng mà. Mẹ sợ hai đứa con không có nhiều tình cảm từ bố nên hay bảo hai chị em viết thư cho bố. Hè tới, mẹ cũng gửi mình ra đơn vị bố vài tháng để hai cha con có thời gian bên nhau. Hồi đó cuộc sống vất vả nhưng mẹ luôn dành những gì tốt nhất cho hai chị em, đặc biệt là điều kiện để học hành. Những chữ cái đầu tiên mình học là từ mẹ, những con số, phép toán đầu tiên là từ mẹ, và cả những nước cờ vua đầu tiên cũng là từ mẹ. Có rất nhiều thứ mà một đứa trẻ học được từ người mẹ của mình, nhất là khi người cha ở xa. Tính cách trẻ con cũng được hình thành dựa và sự giáo dục của gia đình, mà trong trường hợp của mình phần nhiều là từ mẹ.
Những phép toán, những con chữ là những kiến thức quý giá nhưng những bài học làm người còn quý giá hơn rất nhiều. Cái lớn nhất đến tận bây giờ mình vẫn thấy trân trọng nhất đó là tình thương mà mẹ đã dạy mình rất nhiều. Đôi khi không phải là từ những lời mẹ nói mà mình học được qua những hành động của mẹ đối với người khác. Mẹ giúp đỡ những người khó khăn trong làng bằng những hành động dù là nhỏ nhất. Lắp cho họ một cái bóng đèn, hay đơn giản mua những quả trứng gà của họ với giá cao hơn một chút. Tất cả dù là nhỏ nhưng ảnh hưởng vô cùng sâu sắc tới tính cách của mình. Và mẹ đã là người cô giáo vĩ đại nhất của mình đơn giản như thế. Lớn lên tính cách thương yêu mọi người đặc biệt là những người nghèo đã ăn sâu vào máu mình, và vì thế mình luôn thấy cuộc đời này có nhiều ý nghĩa.
Khi mình lên đến lớp 5 là mẹ đã hầu như không dạy mình kiến thức nữa, thay vào đó là khả năng tự học. Mặc dù mình cũng ham chơi như bao đứa trẻ khác, nhưng mình luôn biết tự học những gì khi mà mình thực sự ngồi học bài. Rồi lớn lên mới thấy kiến thức là mênh mông và điều quan trọng là phải biết tự học hỏi và liên tục học hỏi. Một điều đáng quý nữa là mẹ luôn tin tưởng những gì con tự quyết định. Mặc dù mẹ luôn đưa ra lời khuyên nhưng những quyết định cuối cùng của con thì luôn được mẹ ủng hộ. Con cảm ơn mẹ, vì điều đó rất quan trọng với con. Đôi khi con có thể không chính xác nhưng khi có mẹ ủng hộ con sẽ làm tốt nhất trong khả năng của mình. Và quan trọng hơn là con sẽ học hỏi được rất nhiều từ những thất bại của mình và con biết điều gì là quan trọng với con.
Mẹ có nhiều lứa học sinh. Ngày còn nhỏ, mỗi đợt ngày nhà giáo Việt Nam là các anh chị đến vui lắm, cười nói rôm rả. Mẹ hay khen anh Tú nhà nhèo mà học giỏi, làm mình cũng lấy anh Tú mà làm gương noi theo. Mẹ luôn tạo điều kiện để những học sinh dù nghèo đến mấy cũng có cơ hội như bao bạn bè trong lớp. Thỉnh thoảng mình lại gặp một học sinh cũ của mẹ, khi biết mình là con mẹ, các anh giúp đỡ mình rất nhiệt tình dù là việc rất nhỏ như nhường ghế xe khách do mình bị mệt. Vậy thôi cũng thấy thật là quý. Mình chắc không pải là học sinh xuất sắc nhất của mẹ, vậy mà mình cũng đã học xong tiến sỹ năm 28 tuổi. Cảm ơn mẹ nhiều lắm.
Khi mẹ lên làm quản lý, với lương tâm và khả năng của một nhà quản lý, các trường của mẹ, dù là ở vùng quê rất nghèo nhưng đã được thay da đổi thịt một cách nhanh chóng. Thật là vui và tự hào về những việc mẹ đã làm được. Vậy là hơn 30 năm cống hiến cho sự nghiệp trồng người của mẹ sắp kết thúc, chắc hẳn mẹ có nhiều cảm xúc bùi ngùi lắm. Nhưng mẹ hãy nên tự hào về những gì mình đã vun đắp. Đó là những thế hệ học sinh như anh Tú, như con đã trưởng thành. Và thế hệ chúng con sẽ thay mẹ tiếp tục con đường trồng người cho dù có là ở trong môi trường sư phạm hay không. Chắc chắn là thế.
Con chúc mẹ trong một chương mới của cuộc đời sẽ luôn có thật nhiều sức khỏe và niềm vui bên chồng con và các cháu. Con yêu mẹ, người cô giáo tuyệt vời nhất đối với con!
Tái bút: Mẹ đừng khóc khi thấy văn của con hay thế này, con viết theo đúng suy nghĩ của mình thôi. Dù rằng đôi khi con cũng hay cãi mẹ đấy, nhưng mà mẹ biết là con yêu mẹ mà. Con hi vọng trong những bước đường tiếp theo, con và người vợ tương lai cũng như những đứa con của mình cũng sẽ học hỏi được thêm nhiều điều hay cũng như kinh nghiệm sống từ mẹ.

Advertisements

Missing Hanoi in winter – Nhớ  đêm đông lang thang giữa Hà Nội

Today it was rainy, wet, and cold. It made me missing my beloved city-Hanoi. This kind of weather in Heidelberg today is similar to the typical weather in Hanoi in winter. When I was in Hanoi, I used to have a strange habit-driving slowly on streets at very late. I normally didn’t have a specific route, but somehow  I’m always on my favorite streets, such as Dai Co Viet, Nguyen Khuyen, Quang Trung, Nguyen Du, Cua Nam, Quoc Tu Giam, Hung Vuong, Thanh Nien, etc. Hanoi by night is charming. No traffic jam, very quiet, and fresh air are all things  that I need. I do like the feeling of cold wind going through my body. I love large trees on the Hoang Dieu and Phan Dinh Phung streets. They look like friendly giants hugging the streets.

I realized that there are so many songs about Hanoi, they are likely more than those about any other city that I know. The following is the song  about Hanoi by night in Winter which reminds me much about the time I used to be.

…. Thời gian vội vã trôi đi và giờ tôi đang ở rất xa Hà Nội yêu dấu, những bộn bề công việc cuộc sống đã phần nào làm tôi quên đi nỗi nhớ quê hương da diết trong năm đầu nơi đất khách quê người. Hôm nay, cô ấy-một người bạn cũ đã rất lâu nhắn tin, một cái tin thật ngắn nhưng lại gợi ra nhiều điều đã từng ở rất lâu trong tôi. Cô ấy nói nhớ cảm giác lang thang đêm đông Hà Nội cùng ai đó, hay đơn giản, nhớ cái cách tôi hay đi lang thang một mình giữa đêm đông Hà Nội để mọi nỗi niềm được vơi đi. Và thế là tôi lại nhớ về tôi của những 3 năm trước.

            Cái thời đó sao mà nhẹ nhàng đến thế. Hà Nội của tôi và của bao nhiêu con người nữa thật ồn ào và tấp nập. Nhưng khi màn đêm buông xuống thì Hà Nội lại hoàn toàn khác, một cô gái đẹp và bí ẩn luôn khiến trái tim của bao nhiêu con người mê đắm, và tôi cũng vậy. Hồi đấy, tôi thường đi lượn lờ trên chiếc xe máy dạo quanh những con phố quen thuộc khi màn đêm đã phủ kín và mọi người đã về nhà hết sau một ngày làm việc hối hả. Tôi nhớ như in những con đường mà tôi đã đi, bao giờ cũng thế, tôi chọn cho mình con đường dài nhất và thường là tôi đi rất chậm, rất nhẹ nhàng mà không rõ mình định đi đâu. Tôi không thể chỉ rõ ra được tôi thích gì từ những lần lang thang ấy, chỉ biết rằng cảm giác được đi xe chầm chậm cho gió lùa qua hai má, qua cổ, qua tay chạy dọc quanh cơ thể thật là sảng khoái. Hà Nội về đêm luôn có gì đó rất quyến rũ, đặc biệt là mùa thu. Khi những dòng người đã không còn, chỉ còn lại lác đác vài người trên con đường thênh thang, tôi lượn qua đường Đường Đại Cồ Việt rồi rẽ vào một lối nhỏ dẫn ra phố Nguyễn Khuyến, dọc ra hồ Thiền Quang và đường Nguyễn Du. Có lẽ là vì thói quen tôi hay đi qua những con đường này vào mùa thu để cảm nhận mùi hoa sữa thoang thoảng cộng với cái gió mát lạnh như xoa dịu mọi căng thẳng mọi đau đớn, mọi muộn phiền. Lâu rồi thành thói quen nên dù mùa đông không có hoa sữa thì tôi vẫn thích đi qua những con đường ấy. Giờ đây, Hà Nội có rất nhiều khu phố mới trồng hoa sữa, cũng ngào ngạt lắm, nhưng tôi vẫn thích đi qua Nguyễn Du, có lẽ là bởi những cây hoa sữa ở đây rất cao, con phố nhỏ và có góc nhìn ra hồ thật là một con đường hoàn hảo. Rồi bất chợt tôi lại thấy mình đã lang thang ở cửa Nam, dọc qua Văn Miếu rồi lại quật lên lăng Bác. Cái hồi vườn hồng còn đang lung linh và chưa bị quây lại để xây nhà quốc hội ấy, đẹp và rất quyến rũ. Lăng Bác luôn là kỉ niệm đẹp của tôi mỗi lần lên xem hạ cờ cùng ai đó và đi dọc từng ô cỏ. Và rồi dĩ nhiên sẽ dọc đường Hùng Vương mà lên đường Thanh Niên-con đường lãng mạn nhất Hà Nội mà ai cũng biết. Vậy mà tôi thích gọi đó là đường Cổ Ngư hơn, nghe rất xưa cũ và lãng mạn.

            Khi đi trên đường Cổ Ngư tôi luôn cố gắng đi thật chậm, thường thì sẽ nhìn sang phía hai bên hồ, nơi có những cụ già đang đi hóng mát buổi tối, hay những cặp thanh niên đang ôm ấp nhau trên chiếc xe máy vắt vẻo. Tôi cũng đã từng đi dạo cùng một cô gái rất đẹp dọc con đường này nhưng chưa bao giờ là ngồi trên chiếc xe máy vắt vẻo như vậy, đơn giản là trông không được “cool” lắm. Nếu được thì tôi thích được cùng một cô gái nắm tay nhau đi dọc đường Cổ Ngư trong một đêm mùa thu và đâu đó trên loa sẽ phát lên bài hát Hà Nội mùa thu hay bài hát “Hà Nội ngày chia xa” có câu “Ước một lần ta trở lại đây, nhẹ bước bên em trên đường Hà Nội”. Vậy đấy, đơn giản thôi mà cái thú vui của tôi. Rồi cái thú vui ấy cũng bị lây tới những người bạn của tôi, những con người yêu cái sự thanh thản và nhẹ nhàng giữa màn đêm Hà Nội.

            Ngồi nghĩ lại mà tôi tiếc nuối, cũng lâu lắm rồi tôi không được lượn lờ như thế. Những đợt về Việt Nam luôn rất vội vã, dù cũng cố gắng nhưng tôi không thể đi hết những con đường thân thuộc, chẳng thể nào nếm hết những món ăn mà chỉ cần nghĩ đến thôi cũng làm tôi cồn cào. Giữa trời Âu, tôi đã từng đi đến những thành phố rất đẹp, những con đường lung linh mờ ảo, hay những con đường xa tít tắp với hai hàng cây to dưới ánh điện vàng như trải thảm với lác đác là những cặp tình nhân rất lịch thiệp đang nhè nhẹ bên cạnh nhau. Thành phố hơi tôi ở cũng là một thành phố rất lãng mạn và có đầy đủ những tiêu chí mà tôi từng cho là thành phố hoàn hảo để sống, để yêu và để lượn lờ. Nhưng rồi không lâu sau tôi đã nhận ra sự thiếu vắng trong tôi. Đó vẫn là Hà Nội, không gì có thể so sánh được. Những con đường với hai hàng cây to thẳng tắp đã không thể so sánh với đường Hoàng Diệu, đường Phan Đình Phùng mỗi khi đêm về. Những con phố lãng mạn với ánh đèn vàng hắt xuống và màn sương mờ ảo của châu Âu cũng không thể so sánh được với một góc phố Nguyễn Du cùng mùi hoa sữa thoang thoảng. Những cặp tình nhân già tay trong tay lịch lãm và nhẹ nhàng không làm vơi đi nỗi nhớ những nụ cười nhân hậu của những cụ già đi dạo trên bờ hồ. Rồi những đêm tuyết rơi trắng xóa dưới ánh đèn trên con đường hun hút đã không còn là lãng mạn trong tôi mà thay vào đó chỉ là cảm giác lạnh tê tái. Ở Hà Nội đó tuy lạnh nhưng tôi luôn thấy ấm áp, cảm giác như cả Hà Nội vốn dĩ đã là một cái vung rất lớn, mà mỗi khi đèn vàng thắp lên là những dòng khí ấm áp lại bao trùm xua đi những cơn gió rét buốt.

Và chỉ còn một lý do nữa mà bây giờ tôi mới nhận ra. Hà Nội xứng đáng được phong tặng là thành phố của thơ ca. Chưa có một thành phố nào tôi đi qua tại châu Âu lại có nhiều bài hát, bài thơ như Hà Nội. Và ở một lần lượn lờ như thế, trong tôi đều hiện về những bài thơ câu hát, những giai điệu mà chỉ khi thực sự tĩnh lặng trong đêm Hà Nội ta mói có thể hiểu và thấm được. Mà mỗi một bài hát câu thơ về Hà Nội đều rất quyến rũ, bạn cứ thử xem, hãy đi thật chậm vào một đêm khuya và lắng nghe những bài hát về Hà Nội, và bạn sẽ nhật ra Hà Nội đẹp như thế nào. VÀ như một cô gái đẹp bí ẩn, một khi bạn đã yêu rồi thì bạn sẽ mãi mãi dành sự tôn thờ cho vẻ đẹp ấy. Vẻ đẹp mà bạn sẽ phải dành cả đời để khám phá và thưởng thức.

Jan. 14th, 2013

Heidelberg, on a snowing day!

Those were the days – Đã có những ngày như thế

To all friends who used to be together in Heidelberg – one of the most beautiful cites in Germany.  Almost 4 years have passed so fast. Many friends have come, many others have left but we all keep the memories about those days when we was together. On such days we did great things without worry about the future. I learned lots of interesting things from you, such as guitar playing, skate driving or swimming, etc. Heidelberg is so small that every corner of streets contains memories about you and me. Today, I listened to my favorite song named “those were the days”. I saw us in the songs, and I miss all of you. I wish you all the best, my friends.

Once upon a time there was a tavern
Where we used to raise a glass or two
Remember how we laughed away the hours
Think of all the great things we would doThose were the days my friend
We thought they’d never end
We’d sing and dance forever and a day
We’d live the life we choose
We’d fight and never lose
For we were young and sure to have our way.
La la la la…Then the busy years went rushing by us
We lost our starry notions on the way
If by chance I’d see you in the tavern
We’d smile at one another and we’d say

Those were the days my friend
We thought they’d never end
We’d sing and dance forever and a day
We’d live the life we choose
We’d fight and never lose
Those were the days, oh yes those were the days
La la la la…

Just tonight I stood before the tavern
Nothing seemed the way it used to be
In the glass I saw a strange reflection
Was that lonely woman really me

Those were the days my friend
We thought they’d never end
We’d sing and dance forever and a day
We’d live the life we choose
We’d fight and never lose
Those were the days, oh yes those were the days
La la la la…

Through the door there came familiar laughter
I saw your face and heard you call my name
Oh my friend we’re older but no wiser
For in our hearts the dreams are still the same

Those were the days my friend
We thought they’d never end
We’d sing and dance forever and a day
We’d live the life we choose
We’d fight and never lose
Those were the days, oh yes those were the days
La la la la…

We was in Helsinki in November. Giang lost his sun glasses and found after falling down on the see.

We was in Helsinki in November. Giang lost his sun glasses and found after falling down on the see.

Sweet memory in Oslo-Norway

Sweet memory in Oslo-Norway

Du học là những chuỗi ngày vui buồn lẫn lộn, có những niềm vui đoàn tụ nhưng cũng có những cảm xúc hụt hẫng của những  cuộc chia ly với những người bạn mà mình yêu quý, những người đã từng sống bên cạnh ta ở một thành phố quá đỗi xinh đẹp như Heidelberg. Mỗi cuộc chia ly đều mang lại những cảm xúc hối tiếc, một chút hụt hẫng và một chút hoài niệm. Người ra đi thì tự hỏi bao giờ mình sẽ quay trở lại đây, khi mình quay lại, những người bạn liệu có còn như lúc ta ra đi. Những băn khoăn đó dù thế nào cũng sẽ được nguôi ngoai ở một vùng đất mới.

200815_4200815_5

Còn với những người ở lại đó là sự hụt hẫng có thể gọi là dai dẳng. Ở một thành phố lớn, người ta mất nhiều năm để đi hết những con đường, còn với một thành phố nhỏ như Heidelberg, những góc phố dù là nhỏ nhất cũng sẽ trở thành quen thuộc. Và ở mỗi góc phố đó là những kỉ niệm với những người bạn năm nào. Bài viết dành cho những người bạn đã từng có những thời gian gắn bó ở Heidelberg và đã rời đi.

200815_1 200815_2

Đó là những người anh, người chị đã giúp đỡ, dìu dắt mình trong những ngày đầu đến Heidelberg. Có thể nói, khi chuyển đến một nơi mới, những sự giúp đỡ ban đầu dù là bé nhất cũng vô cùng quý giá. Không biết bao nhiêu lần các anh chị đã nhiệt tình giúp đỡ mình. Còn nhớ chị An, anh Bảo như những quyển từ điển sống về mọi việc trong cuộc sống dù là nhỏ nhất, khi cần cũng có thể là cả chuyên gia tâm lý mỗi khi mình có những vấp ngã. Khi sang Heidelberg, mình đang còn rất trẻ, những suy nghĩ, hành động nhiều khi còn mang tính bột phát, chính sự góp ý, tư vấn của anh chị làm mình nhận ra những cách cư xử phù hợp hơn. Đó cũng gọi là một sự trưởng thành. Còn nhớ những ngày đầu sang Đức, mình ung dung ở khách sạn ngay trong trung tâm và cứ ngỡ rằng sẽ có trường trả tiền. Đến lúc phát hiện ra sự thật phũ phàng thì ngay lập tức trả phòng và tá túc nhờ nhà anh Trình. Thậm chí những ngày đầu ăn bánh mì không quen, thèm cơm gạo đến nao lòng, cũng may nhờ chị My, chị Minh chỉ chỗ.

200815_8 200815_7

Đó là anh Giang, anh Hùng, anh Quốc Anh –  những người anh thực sự. Nhờ có các anh mà mình học được đàn guitar, học trượt skate và cả học uống bia nữa. Rồi mỗi khi có chuyện gì, buồn hay vui, chuyện gia đình hay chuyện bạn bè, các anh lại luôn là địa chỉ mang lại cho mình nhiều niềm vui. Bằng những cách khác nhau, như một cái khoác vai hay cái vả thẳng vào mặt cũng làm mình nguôi ngoai đi rất nhiều. Ở các anh mình học được rất nhiều thứ của một thằng đàn ông tốt. Tuy cách thể hiện ra có thể khiến một ai đó hiểu nhầm nhưng thực sự mình biết các anh là những người đàn ông có trách nhiệm và rất đáng tin tưởng.  Những chuyến du lịch cùng nhau có lẽ là những kỉ niệm rất đáng nhớ. Luôn ngập tràn tiếng cười và niềm vui.  Cái gầm cầu Heidelberg là nơi mà mấy anh em cũng thường uống bia, cũng là nơi chia tay các anh. Mỗi lần tiễn các anh về Việt Nam mình lại thấy hụt hẫng một chút. Cứ nghĩ rằng về Việt Nam là sẽ gặp được nhau nhưng dòng đời tấp nập, những bận rộn cá nhân không đủ thời gian cho cả gia đình, nên cũng chưa gặp lại được các anh nhưng nhất định là sẽ gặp lại.

200815_6 200815_9

Dù sao thì cuộc sống vẫn cứ trôi qua một cách vội vã, mỗi người giờ đây cũng phải lo lắng cho công việc của riêng mình. Chúc cho tất cả mọi người sẽ luôn khỏe mạnh, yêu đời và giữ cho mình một trái tim ấm nóng như khi đang ở Heidelberg. Dù xa dù gần thì một ngày nào đó chúng ta sẽ lại gặp nhau, và sẽ lại cười đùa vui vẻ bên nhau như những ngày xưa J

Positive thinking – Hãy suy nghĩ tích cực

The post describes the importance of positive thinking which all of us should have. People with positive thinking normally be happier and richer than those who often think negatively. They always find out the good aspects of a problem and try to minimize the bad aspects of the problem. They strongly believe in their success as well as their ability to get over the problem. In my points of view, there are 3 things you should do or practice for having a positive thinking. The first thing is to always consider a problem in both sides: good side and bad side. As Albert Einstein said “ Everything is relative and nothing is absolute”. Every problem contains good things and bad things. Try to look at the good things, and do as much as possible to minimize the bad things. The second thing is to believe in your self. You are the person who knows you most. So, nobody but you should believe in your self. If you don’t, other people will not believe in you. The last thing is to choose the right friends. A good friend is a person who have a positive thinking. They will encourage you when you have problems, or they can give you more motivation for your works, etc. It should be bad if you talk with negative people frequently. They make you afraid of your problems and give up it even when you have not tried to deal with it. I hope that, my points of view can help you to be more confident and to be more happy in the rest of your life 😉

(In Vietnamese)

Tôi viết bài này với mong muốn chia sẻ với mọi người về cách suy nghĩ tích cực khi bình luận một vấn đề. Bởi vì hiện nay, khi mà Việt Nam là một trong những nước phổ cập internet nhanh và rộng nhất thế giới nên có rất nhiều người đủ các tầng lớp có thể lên mạng và bình luận về một vấn đề thời sự nào đó. Trong số đó, tôi đọc thấy rất nhiều những nhận xét với một lối suy nghĩ vô cùng tiêu cực kể cả những người có chuyên môn cũng như có tầm hiểu biết. Tôi chỉ muốn chia sẻ quan điểm của mình về vấn đề này.

Thế nào là suy nghĩ tiêu cực? Theo tôi có hai kiểu suy nghĩ khi nhìn nhận một vấn đề. Người có hướng suy nghĩ tiêu cực thì luôn tìm ra những điều khó khăn trong vấn đề đó và ít có hướng giải quyết một cách triệt để vấn đề. Khi gặp chuyện buồn họ luôn bi quan về khả năng giải quyết vấn đề, họ luôn suy nghĩ rằng mình sẽ mất những gì và đánh giá thấp mặt tích cực của vấn đề. Bởi vì một vấn đề luôn luôn có hai mặt của nó. Những người suy nghĩ tiêu cực thường rất thiếu lòng tin và họ thường hay dẫn chứng cho lý lẽ của mình bằng những ví dụ tiêu cực. Ví dụ về chuyện đội U19 Vietnam chiến thắng trước U19 Australia, những người tiêu cực suy nghĩ rằng đó là một trận may mắn khi mà Australia gặp phải vận đen. Số khác nói rằng U19 là gà nòi và lần tiếp theo gặp U19 Nhật Bản sẽ lại thua tan tác ngay. Nhìn chung đó là quan điểm của họ và không ai có quyền cấm họ không được nói. Trái lại với những người tiêu cực là những người có lối suy nghĩ tích cực và tôi nhận thấy rằng hầu hết những người thực sự thành công bằng mồ hôi và nước mắt là những người có hướng suy nghĩ rất tích cực. Chính lối tư duy tích cực đã làm nên thành công của họ. Thay vì phân tích những người có hướng suy nghĩ tiêu cực bài viết này cũng viết theo phong cách tích cực nên tôi sẽ phân tích những thế mạnh của một người có lối suy nghĩ tích cực và qua đó mọi người sẽ có thêm động lực để rèn luyện cho mình trở thành một người như thế.

Quan điểm thứ nhất cần phải thừa nhận là MỌI VIỆC ĐIỀU CÓ HAI MẶT TỐT VÀ XẤU. Những người tích cực chắc sẽ đồng ý với tôi ngay. Tôi lấy một ví dụ thế này. Hồi cấp 2 tôi có nói một câu trước lớp rằng kể cả việc mà ai cũng ghét là tiếng ồn nhiều khi cũng có lợi. Ngay lập tức tôi bị thầy giáo bắt bảo đứng lên và giải thích cho cả lớp, thầy có vẻ coi tôi là kẻ quấy phá và nói càn. Tôi liền đưa ra một ví dụ cho thầy giáo rằng “Một tên trộm vào một nhà nọ ăn cắp, lúc hắn đang hành sự thì không may chân đi vướng vào một cái bình và cái bình vỡ gây tiếng ồn và vợ chồng nhà nọ đang ngủ thức dậy bắt được tên trộm”. Cả lớp cười lớn vỗ tay, thầy giáo tôi cũng rất thoải mái và cười. Tôi cảm ơn thầy vì điều đó. Trong dân gian cũng có câu chuyện là tái ông mất ngựa để nhắn nhủ với người đời rằng mọi việc đều có hai mặt chưa biết thế nào là tốt, chưa biết thế nào là xấu. Chỉ có điều rằng câu chuyện đó không dạy chúng ta sự lạc quan và hi vọng. Nói thế này nhiều người vẫn hoài nghi và đặt câu hỏi thế còn chiến tranh còn tội phạm giết người? Chẳng ai thấy cái mặt gì tốt ở sự chết chóc cả, nhưng nói ra thì cũng có dù là rất nhỏ. Một cuộc chiến tranh nếu chỉ toàn điều bất lợi cho tất cả mọi bên thì không bao giờ có chiến tranh. Vậy chắc chắn một trong hai bên pải có lợi hơn khi xảy ra chiến tranh. Hoặc ít ra là có bọn châm ngòi chiến tranh để bán vũ khí chuộc lợi chẳng hạn. Nói như thế để bạn biết rằng cái vấn đề đó nó luôn có mặt tốt mặt xấu chỉ có điều là nó không đều nhau. Tức là có những việc thì cái bất lợi nhiều hơn cái có lợi và ngược lại. Vậy khi đối mặt với vấn đề thì người tích cực sẽ nhìn vào mặt nào? Họ sẽ nhìn vào mặt có lợi, mặt tốt dù là rất bé. Dù là rất bé nhưng họ tin tưởng và có hi vọng. Họ sẽ hành động để biến điều nhỏ bé đấy thành điều lớn và điều bất lợi lại thành điều nhỏ bé. Ví dụ tiếp là việc một người thi trượt đại học. Người suy nghĩ tích cực sẽ suy nghĩ rằng, có thể do mình chưa cố hết sức, kiến thức mình còn hổng và mình phải hoàn thiện kiến thức cho lần tiếp theo và kết quả sẽ khá hơn. Hay đơn giản họ nghĩ rằng đây là một thử thách khó khăn cần phải vượt qua. Hay có rất nhiều người giàu có và thành công thi trượt đại học rất nhiều lần. Đại học cũng chỉ là một con đường…

Quan điểm thứ 2 TIN TƯỞNG LÀ SỨC MẠNH CỦA THÀNH CÔNG. Đúng vậy, nếu bạn không tin rằng mình sẽ vượt qua được khó khăn thì nhiều khả năng là bạn sẽ không vượt qua được khó khăn. Người suy nghĩ tích cực luôn có niềm tin mãnh liệt về những gì mình sẽ làm và chờ đợi. Họ hành động để tiến gần tới niềm tin đó hơn. Nếu bạn không đủ tin tưởng để theo đuôi hết hướng đi mình đã chọn thì sẽ có lúc bạn bỏ cuộc trong khi có thể rất gần thôi là đích đến, là thành công.

never give up

Quan điểm thứ 3: CHỌN BẠN MÀ CHƠI. Cái này rất quan trọng. Bởi vì như bạn biết đấy nếu bạn chơi với toàn những người có hướng suy nghĩ tích cực thì bản thân bạn cũng sẽ học hỏi được từ họ và cuối cùng bạn cũng sẽ trở thành người có suy nghĩ tích cực. Khi bạn gặp một vấn đề khó khăn, chính những người bạn này sẽ động viên bạn, tìm ra cho bạn những mặt tích cực của vấn đề để bạn có thêm niềm tin và hành động. Bạn sẽ không bao giờ gục ngã khi có những người bạn như vậy. Có lẽ vì thế nên những người tích cực luôn chiếm được cảm tình của nhiều người. Họ thường được mọi người tin tưởng và hay tìm tới khi cần một lời khuyên hay tâm sự chia sẻ.

Và còn rất nhiều điều nữa có thể tập cho bạn một thói quen suy nghĩ tích cực. Tùy theo từng người và tùy từng môi trường, chúng ta hãy tìm hiểu và rèn luyện tư duy tích cực. Như vậy bạn sẽ cảm thấy cuộc sống có ý nghĩa hơn, thoải mái hơn và nhiều động lực hơn.